nuoc lac viet o the gioi moi

dang cap nhat nguyen hong nuoc lac viet o the gioi moi nuoc lac viet o the gioi moi convert nuoc lac viet o the gioi moi tangthuvien quan su: Số Chữ: 72,100: Truyện Convert: 100%: Lượt xem: 1,305 Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới Được 8.86/10 từ 7 phiếu bầu. Trong khi các nhà khoa học, kể cả những người có kiến thức uyên bác nhất đều tìm cách bác bỏ nền văn minh Lạc Việt đã tồn tại 4.000 năm. 3 nhà tiên tri hé lộ về "thế giới mới" trong năm 2022. Minh Khôi. Thứ bảy, 01/01/2022 - 07:27. (Dân trí) - Nhân loại đang bước sang năm thứ 3 bị ảnh hưởng bởi làn sóng Covid-19. Hơn bao giờ hết, những lời tiên tri được kỳ vọng sẽ mở ra một "thế giới mới" với nhiều Thực trạng ô nhiễm nước tại Việt Nam và Thế Giới. 21/03/2022. Nước là nguồn sống cho con người. Thế nhưng, chính con người đã có những tác động làm hủy hoại sự trong sạch của môi trường nước. Tình trạng ô nhiễm nước không chỉ xảy ra ở Việt Nam mà nó xảy ra ở Phim Lạc Vào Thế Giới Kiến - The Ant Bully Full HD thuyết minh mới dọn đến thành phố, không có bạn bè lại thêm việc bị bắt nạt bởi một cậu bé hàng xóm, Nickle đem nỗi bực dọc của mình trút lên đàn kiến bé nhỏ ở sân nhà. Nhưng rồi một sự cố xảy ra khiến cho Nickle bỗng nhiên hóa thành kiến và bị đàn kiến đó bắt làm tù binh. Forster Co Ax Single Stage Press Reviews. Thành Phú Xuân những năm cuối thế kỷ XVIII, Đại Việt là đất nước có lịch sử phật giáo lâu đời, phật giáo vào nước ta đã rất lâu từ nhiều thế kỷ trước thậm chí trước công nguyên đã có. Địa phận Luy Lâu thuộc Bắc Ninh trở thành cái nôi đầu tiên của phật giáo, sau đó lan rộng và phát triển mạnh mẽ rộng khắp, Phật Giáo từ Ấn Độ trực tiếp du nhập vào trong dân nên từ Buddha được phiên âm trực tiếp thành “Bụt” khi vào đến TQ mới bị thay thế bởi chữ “Phật” hay ở chỗ Đại Việt là nơi Phật giáo Ấn Độ du nhập vào trước rồi từ đây mới tiếp tục lan sang phía đông tức Trung Hoa, nhưng khi đến đây lại có một nhánh nhỏ đi ngược lại vào Đại Việt. Bởi vậy mới thấy được tại sao nước ta vừa có chữ “Bụt” lại còn có chữ “Phật”.Phật giáo đi vào đời sống của nhân dân từ rất sớm đến đời nhà Lý. Vị Lý Công Uẩn có quan hệ sâu xa với nhà phật, phật giáo được ưu ái rất nhiều, Phật giáo phát triển thịnh vượng trở thành quốc giáo, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống sinh hoạt của cả dân tộc kéo dài và duy trì đến hết đời Trần. Tuy rằng phật giáo không còn địa vị như xưa song nó đã ăn sâu vào tiềm thức dân Việt. Các công trình đền chùa vẫn còn đó, phải nói rất nhiều nữa là nay mẹ hắn, Thái Hậu Bùi Thị Nhạn muốn đi chùa thắp nhang. Hắn vì vậy mà cùng đi theo. Kiếp trước của hắn khi nói đến tôn giáo là một khối lộn xộn không hơn kém, gia đình theo thiên chúa giáo, sống trong một đất nước có truyền thống phật giáo, còn công việc đưa hắn đến thực tế hơn, nhìn xã hội biến động qua con mắt của chủ nghĩa vô thần. Nói tóm lại hắn có đi dự lễ ở nhà thờ, có đến chùa thắp hương, có học tập nho đạo và làm việc trong nền tảng của chủ nghĩa vô thần. Tạp nham đến độ khi có ai hỏi hắn theo tôn giáo nào hắn chẳng biết phải trả lời ra Quốc Ân ngôi chùa có địa thế khá đẹp nằm ở chân núi Bân nơi ngày trước Tiên Hoàng Quang Trung làm lễ lên ngôi, chùa khá rộng và cổ kính, lại gần gũi với thiên nhiên có khí thế của một nơi thờ phượng tôn giáo xa lánh hồng trần. Hèn chi mẹ hắn cứ muốn lễ chùa bái phật ở đây cho bằng rằng không muốn ầm ĩ nhưng dù sao chuyện Vua và Thái Hậu đi lễ chùa cũng không phải là chuyện nhỏ bởi vậy khi đến được các sư tăng đón tiếp rất hậu. Hắn chỉ là kẻ đi theo mà thôi còn nhân vật chính hôm nay là mẹ hắn, khi gặp đám sư sãi đa số đều do mẹ hắn bắt chuyện. Cái mà hắn chú ý bây giờ không phải là tôn giáo, giáo lý gì đó mà là vấn đề Toản chợt nhận ra các công trình lớn ở Phú Xuân lúc này ngoài Hoàng cung ra chủ yếu là chùa chiền, những công trình này được xây dựng bằng gạch đá khá kiên cố trong khi nhà dân hai bên đường chỉ làm bằng tre nứa và bùn đất. Một sự khác nhau trái ngược đáng để suy ngẫm, mà người cần suy ngẫm nhất là ông vua như hắn kẻ đứng đầu một sống người dân khổ cực không đủ tiền dựng nhà là một lý do nhưng đây không phải là tất cả nguyên nhân. Bởi vì trong dân không phải nhà ai cũng nghèo, với lại những nguyên vật liệu để xây nhà dựng cửa như gạch ngói vôi vữa không khó kiếm, hắn tin tưởng giá cả cũng không quá cao đến mức không ai mua nổi. Thị trường bất cứ thời đại nào cũng có quy luật tất yếu của nó. Ví dụ như đời sống thu nhập của người dân thấp thì giá cả sản phẩm cũng thấp tương xứng để phù hợp với túi tiền của số đông, trừ hàng nhập khẩu là không theo quy luật này. Nhưng lúc này những nguyên vật liệu để xây cất nhà ở trong nước không thiếu, tuy xi măng sắt thép chưa ra đời nhưng vôi vữa có thể dùng thay thế chúng nhân ở đây chính do triều đình không cho dân thường được cất nhà gạch. Có sự phân biệt giữa nhà dân và nhà quan lại quý tộc. Thời đại này dân thường tự ý xây nhà có bậc tam cấp đã là phạm pháp. Chính vì vậy nên việc sản xuất gạch ngói không có không gian phát triển trong khi ông cha đã phát minh ra cách nung gạch từ hàng mấy trăm năm trước đó, kìm hãm sự phát triển của ngành xây dựng kiến trúc. Bởi thế con cháu đời sau khi nhắc đến nền kiến trúc chỉ biết lấy dẫn chứng ở các đền đài kiên cố, lấy đó làm tự hào. Mà quên mất kiến trúc nhà ở của một người dân bình thường chỉ là đám tre nữa dựng lên tạm thể tưởng ra vùng đất chịu nhiều thiên tai lụt lội, hàng năm có cả chục cơn bão lớn đổ bộ, người dân phải chống chịu như thế nào với những căn nhà lá đơn chiếc ọp ẹp như vậy. Không biết hàng trăm năm nay đám quan lại chỉ vì giữa gìn vị thế của mình, chỉ vì muốn chứng tỏ mình “cao sang” hơn người mà để cái gọi là “con dân” phải chống chọi với thiên tai, họ đã nghĩ gì? Vẫn tự cho mình là bậc thánh hiền sao?. không biết hằng năm người dân sẽ lại phải dựng nhà mới bao nhiêu Hoàng Thượng!. Bổn cung thấy ngài ngồi yên nãy nói mượt mà đặc chất miền Bắc Hà làm cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Nãy giờ đúng thiệt ngồi nghĩ đăm chiêu nên không chú ý đến xung quanh. Người vừa gọi hắn là vị thái hậu Lê Ngọc Hân. Giọng nói dễ nghe này không ngoài của nàng hắn nghe không sai. Hắn quay sang cố giữ cho ánh mắt bình thường không di chuyển lung tung để tránh khỏi bị sinh một số chuyện không hay, kể ra cũng không trách được hắn, nếu như ở kiếp trước một người đàn ông ngắm nhìn một phụ nữ, đối phương sẽ rất vui lòng vì cho đó là đang thưởng thức họ, còn lúc này mà vẫn còn thể hiện như vậy liền bị coi là vô lễ là khinh nhờn người khác. Haiz khổ nỗi hắn thật không nhịn được vậy. Dáng người thanh tú, đi lại uyển chuyển nhẹ nhàng, có những nơi làm cho người khác không thể nào rời mắt khi đã nhìn vào. Nàng có lực sát thương đối với hắn quá mạnh mẽ khiến hắn nhiều lúc không dám đối diện với ánh mắt đó, không thể nghĩ bậy như vậy ah, nhìn lén chút cũng chẳng sao…….tội lỗi tội lỗi.. quay đầu là bờ ngờ đâu là biển- Dì không lễ chùa nữa sao?- hắn chẳng muốn gọi là thái hậu đấy, để tránh đi sự bối rối trong lòng hắn gọi dì cho dễ nghe một chút, gọi thái hậu thấy dường như rất già ah. Có lòng riêng là vậy đấy.. tội lỗi tội lỗi. - Ta đã làm lễ xong rồi! Ra đây tản bộ chút vừa khi gặp ngài. Không biết ngài nghĩ gì mà đăm chiêu như vậy? Còn làm bộ mặt rất đáng sợ. Tí nữa hù dọa ta là như vậy, khi trước nàng toàn gọi hắn là ngài xưng bổn cung. Mấy tháng nay hắn kiên trì gọi dì, hắn nói gọi như vậy cho thân mật, ban đầu nàng còn sửa hắn, sau này nghe dần cũng quen nên thôi. Chỉ là những lúc như vậy nàng cũng thay đổi cách xưng hô không xưng là bổn cung nữa. Ném ra nụ cười hắn lên tiếng- Cũng không có chuyện gì to tát, chỉ nghĩ nếu nhà của tất cả người dân đều xây dựng vững chắc như ngôi chùa này thì hay biết Tất cả nhà đều xây dựng vững chắc như chùa, chuyện này có thể sao?Theo quán tính hắn liền gật đầu nói chắc như đinh đóng Có thể, chuyện này không phải quá Ngọc Hân nghe hắn nói như vậy liền kinh ngạc. Ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ không tin, nàng như muốn nói gì đó nhưng lại không nói, lông mày khẽ nhíu rồi giãn ra lấy lại vẻ mặt bình thường không hỏi thêm gì hắn, hắn cũng không muốn tiếp xúc nàng quá gần nên cuộc trò chuyện dừng lại ở Toản cùng mẹ hắn trở về hoàng cung, được ngồi trên kiệu có lọng quạt cờ xí hoành tráng, tâm trạng hắn chẳng có chút vui vẻ khi được như vậy, đầu xuân có những trận mưa phùn làm cho đường đất lầy lội, những người khiêng kiệu đi chân trần bước tới, không rảnh tay để xắn cả ống quần lên. lòng hắn chỉ có đau xót, trong tưởng tượngcủa những người hiện đại, vua là phải ngồi xe có bốn con bạch mã kéo. Những chiếc xe được trang trí cầu kỳ, được sơn son thếp vàng, đi trên con đường trải dài bằng phẳng sạch sẽ. Đúng là có chuyện đấy nhưng không phải ở Đại Việt ah. Làm vua nước nghèo không bằng làm dân một nước giàu mạnh Dừng lại!- Hoàng Thượng có dụ! Dừng người nghe lệnh như vậy, dừng lại, hắn trông thấy những đôi chân trần lấm lem đầy bùn đất, những người thị vệ chỉ có nhiệm vụ đi đảm bảo sự an toàn nên còn có thể xắn ống quần lên, còn những người khiêng kiệu chẳng có cơ hội làm việc đó. ống quần của họ lem lấm đầy bùn. Hắn tiến lên cúi xuống xắn ống quần cho một người gần nhất. Làm tất cả những người xung quanh ngơ ngác, người khiêng kiệu được xăn ống quần kinh hãi chực quỳ xuống nhưng bị hắn ngăn Hoàng Thượng, Hoàng Thượng xin ngài đừng làm vậy.. nô tài.. nô tài.. Những người xung quanh muốn ngăn cản hắn, đều bị hắn ra hiệu trấn Các ngươi đây là còn ống quần mà xăn, con dân của ta lam lũ ngoài kia ai mấy ai có ống quần để xăn.!. làm vua một nước nghèo còn không bằng làm dân của một nước giàu mạnh a.!Cả đám người xúc động. Đúng như vậy a. Dân chúng không phải ai cũng có đủ tiền mua vải may cho mình một chiếc quần ống dài đấy, những người này vì làm việc cho triều đình nên mới có quần dài để mang. Còn nông dân chỉ đơn sơ một chiếc quần cọc, chân đất làm lụng nuôi sống gia đình qua ngày. Nghe Quang Toản nói như vậy, làm như vậy không ít người bị cảm nhiễm xúc động, xúc động trước việc làm của Hoàng Đế. Người dân là vậy đấy họ đơn chất và đơn giản như vậy, ai quan tâm đến họ, ai tốt với họ họ cũng sẽ dành tình cảm chân thành mà đối đáp Hoàng Thượng! Vạn tuế vạn tuế vạn vạn biết ai đi đầu quỳ xuống tung hô, chỉ biết tung hô như vậy là việc họ làm thường xuyên nhưng chưa có lần nào lại thật tâm chân thành như vậy, người dân là thế, họ tuy không được học hành, tuy chân lấm tay bùn cả ngày không nói gì đến cái gọi là kế sách an bang, nhưng ai là người tốt ai là kẻ xấu trong lòng họ đều hiểu rõ. Đám người quỳ rạp xuống bất chấp bùn lầy và đất bẩn có người không nén được cảm xúc mà khóc lên, mẹ nhìn hắn hài lòng nơi khóe mắt còn đọng nước, Lê Ngọc Hân ngạc nhiên nhìn hắn như để tìm thấy điều gì đó hợp với lẽ thường. Hắn ngước mặt lên trời kép mắt hít sâu vào dưỡng thần trong chốc lát chưa đến vài Tất cả đứng dậy đi thôi.! Về lại câu nói như vậy, hắn tự mình cất bước đi bộ về phía trước. Đám người chạy theo xin hắn lên kiệu, không thuyết phục nổi hắn. Về sau có người nhanh trí đem đến một con ngựa hắn mới chịu ngồi lên cho người dắt đi. Đoàn người tiếp bước về đến cung. Nhưng câu chuyện ngày hôm đó lại lan truyền đi với tốc độ nhanh chóng khắp cả nước. Dư luận vì vậy mà hướng về Quang Toản một cách có lợi nhất, nắm trong tay sức mạnh to lớn đó khiến hắn càng mạnh tay cải cách đất nước.“ làm vua một nước nghèo không bằng làm dân của một nước giàu mạnh”Bất tri bất giác câu nói lúc xúc động này lại chính là mục tiêu cho hắn theo đuổi tiếp tục con đường làm đầy đủ nghĩa vụ của một ông vua. Câu chuyện trên được rất nhiều người nhắc đi nhắc lại. Trong một vài cuốn hồi ký sau này được xuât bản người có mặt hôm đấy có ghi lại “ Ngài xuống kiệu nhìn qua con đường bùn lầy, ngài nhìn qua chân của một người khiêng kiệu, chẳng chần chờ, những vũng bùn không ngăn cản nổi việc ngài ngồi xuống xắn ống quần lên cho anh ta. Chúng tôi rất lo lắng cho ngài về hành động đó. Ngài nói Các ngươi đây là còn ống quần mà xăn, con dân của ta lam lũ ngoài kia ai mấy ai có ống quần để xăn.!. làm vua một nước nghèo còn không bằng làm dân của một nước giàu mạnh’. Điều đó đã làm cho chúng tôi cực kỳ xúc động” trích trong cuốn hồi kí Một Chặng ĐườngTrong một dòng hồi ký khác có ghi “ tôi nghe câu chuyện vị vua của đất nước tôi vị thánh quân của Lạc Việt từ câu chuyện của ba tôi. Ông kể cho tôi nghe rằng ông ấy rất vinh dự vì là một trong những người chứng kiến câu chuyện hôm đó, câu chuyện mà hôm nay được ghi vào sử sách. Sau đó nhiều người đã tìm ông để hỏi về nó, thậm chí có người còn ghi chép rất cẩn thận, họ muốn trả thù lao cho ông nhưng ông nói chẳng có số tiền nào đủ để trả giây phút ông chứng kiến chuyện đó’”. Trích hồi ký “Cha Tôi, Điều Quý Giá Nhất Của Ông”Trong lúc vô tình, một luồng sống ngầm chảy trong dư luận Đại Việt, nó không lan truyền đến mức đột ngột mà chậm rãi chậm rãi, nhưng chẳng bao giờ dừng lại cũng chẳng mất đi. Tạo thành một làn sóng làm thay đổi tư duy rất nhiều người tự coi mình là thanh cao, nhiều nho sĩ đóng cửa không ra giúp Tây Sơn thành lập trên nền đổ nát của tập đoàn Lê-Trịnh. Bị rất nhiều người chủ yếu thuộc tầng lớp nho sỹ, người nắm giữ tiếng nói của dư luận lên án và bài xich. Họ coi triều nhà Tây Sơn là không chính thống là cướp ngôi nhà Lê. Mù quáng làm bậc tôi trung hết thuốc chữa, thậm chí lúc Lê Chiêu Thống cùng hai mươi chính vạn quân thanh xâm lược nước ta, không ít người vẫn đi theo. Bởi vậy đến bây giờ vẫn có không ít người đóng cửa không chịu ra giúp sức cho nhà Tây Sơn, nhiều người khác tìm đường vào nam theo Nguyễn Ánh, điều đó cũng không sao, Quang Toản cũng không vì vậy mà đau đầu, cái hắn khó chịu chính là đám người này nắm giữ dư luận trong tay, làm cho nhiều người có ấn tượng không tốt với nhà Tây Sơn. Để chặn họng một số người Hồ Độc Lập nhanh chóng đưa ra quan điểm của mình.“ Các vị ái khanh! Trẫm thấy vị ái khanh này nói rất có lý nha, Các tướng ngoài biên ải đang hối thúc trẫm cung ứng thêm Pháo, bộ hộ cũng lại đang cần tiền để chèo chống, tất cả đều cần khoáng cả. Vị ái khanh này đưa ra cao kiến này quả rất kịp thời, tất phải được ban thưởng.”“Hoàng Thượng tuyệt đối không được.” Một đại thần nhanh chóng lao ra ngăn này ảnh hưởng đến vô số lợi ích của quan lại từ trên xuống dưới nha, gì chứ tịch thu mỏ khoáng lậu với tăng sản lượng khoáng là điều họ không hề muốn đâu đấy. vậy chẳng khác nào cắt đứt nguồn lợi từ túi “phụ mẫu của dân đấy” việc này là không được.“ Có thể cho trẫm biết vì sao lại không được không .” Hồ Độc Lập làm bộ ngu ngơ không hiểu hỏi lạiHa. Ha . ha lại là một câu hỏi khó đây. Tay đại thần này cứng lưỡi rồi ấp úng nửa ngày không biết phải trả lời thế nào, không lẽ lại nói đứng phía sau đám mỏ chính là chúng thần cả hay sao, biết mình quá ngu rồi, khi không làm người tiên phong đứng ra hứng đạn làm gì không biết’Y chỉ còn biết hướng ánh mắt cầu cứu đồng bọn xung cùng cũng có một vài tên vì đồng bạn mà đi ra ý kiến, đại khái như“ Việc khai khoáng mỏ xưa nay vẫn như vậy, nay lại đột nhiên thay đổi thần e sẽ không ổn”“ Lập một ban mới quản lý việc khai khoáng thần thấy không khả thi, chi bằng cứ như cũ cho các địa phương quản lý, hằng năm triều đình nhận cống nạp lên như vậy chẳng phải ổn hơn ru”“ Theo ý thần bệ hạ chỉ cần ra lệnh cho các địa phương tăng cường thêm nhân mã, hằng năm lại nộp lên nhiều hơn vài phần vậy vẫn là tốt nhât”“ theo thần…”“ thần thấy…”“Theo ý thần…”Một đám nối tiếp một đám thay nhau ra sức phản đối, mới đầu còn nhã nhặn ôn hòa, về sau càng ngày càng thêm kích động. cái gì mà vì lê dân bách tính, cái gì mà vì thiên hạ chúng sinh, cái gì… nói tóm lại là vẫn nên để nguyên như cả đều nhằm gây sức ép cho hắn, nếu quả thật là Quang Toản thì chắc đã nhượng bộ rồi, nghĩ sao dưới áp lực của đa số triều thần như vậy, một đứa bé 12t như Quang Toản có thể chịu được. Chúng triều thần cũng nghĩ vậy, dù mấy ngày gần đây Hắn có dày dặn hơn, có những biểu hiện không giống như của một ông vua 12t lắm, nhưng dù sao cũng chỉ mới 12t thôi, như mọi lần Quang Toản chắc chắn phải nghe theo số đông. Chứng tỏ trước đây không phải là chưa trường hợp tương tự như đây chính là sai lầm của đám triều thần, Quang Toản bây giờ không phải là Quang Toản mà chính là Hồ Độc Lập hắn. Nếu cộng cả hai kiếp người thì hắn phải hơn 40t rồi đấy. Lợi hại hơn là mang theo cả trí nhớ của một người tri thức hiện đại, sao có thể dễ dàng bị đám đông áp đảo nhiên cũng không phải tất cả Triều thần gần trăm người đều đứng ra phản đối vẫn còn một số ít quan lại không liên quan đến việc này. Hắn một mặt bình tĩnh ngồi nghe từng người phản đối giống như đang chăn chú tiếp thu vậy, mặt khác lại âm thầm nhớ kĩ từng người để sau này còn tiện xử lý trọng dụng.“ Các vị ái khanh không biết nếu yêu cầu các địa phương tăng cường nộp cống liền có thể tăng tối đa bao nhiêu thành kim khoáng” . Hồ Độc Lập chăm chú liệu tính rồi cận thần nghe ra hoàng đế thỏa hiệp như vậy tưởng nắm chắc thành công rồi liền mừng rơn.“ Chúng thần sẽ hối thúc các địa phương tăng cường khai khoáng, đảm bảo có thể tăng được 2 thành 20% .”Thầm nghĩ chỉ cần sau này lấy đó làm cớ bắt thêm dân phu thì ta lại càng có Độc Lập bĩm môi nhẹ một cái không có nhận xét gì, chỉ quay sang hỏi Phạm Công Thiệu.“ khanh thấy liệu tăng thêm 2 thành có đủ chưa” Phạm Công Thiệu không biết ý vua thế nào nhưng cũng thật thà đáp lại. “ Không đủ, còn xa mới đủ.”Nhìn lại đám đại thần vừa lên tiếng can ngăn.“ Các khanh thấy đấy, có tăng thêm 2 thành nữa cũng chẳng đủ, quốc gia thật thiếu thốn kim khoáng qua!”Hồ Độc Lập làm bộ cảm thán nói… lại lắc đầu như ông cụ non tỏ vẻ cảm đại thần ở đưới bắt đầu cắn răng rồi, thầm nghĩ, cùng lắm ta chịu khó ăn bớt lại một chút, cho dân phu làm thêm cả ban đêm mà thôi, đằng nào ta cũng không thiệt gì, đám dân phu có oán cũng oán vua chứ có oán gì ta.“ Thần nghĩ có thể tăng thêm 5 thành nữa, nhiều hơn nữa sợ là không thể, việc này thần nhất định sẽ hối thúc phía dưới không quản ngày đêm ra sức gánh vác nỗi lo của Hoàng Thượng.”“Oh … h” Hồ Độc Lập nghe vậy liền ồ một tiếng tỏ vẻ ngạc nhiên. Sau đó quay sang hỏi Phạm Công Thiệu “ Nếu thực hiện theo cách của khanh liệu có thể tăng lên cho quốc gia được bao nhiêu kim khoáng?”Nghe vậy Phạm Công Thiệu tự tin đáp lời.“ Nếu thu hồi toàn bộ mỏ khoáng lậu có thể tang gấp 4 lần, nếu loại bỏ các bước trung gian như qua tay quản lý của các huyện phủ. liền có thể tăng thêm 3 lần nữa là 12 lần, nếu không dùng dân phu mà chỉ dùng thợ chuyên khai mỏ về lâu dài có thể tăng thêm 4 lần nữa là 48 lần. chưa kể việc tăng năng suất do cải tiến công cụ và tìm ra mỏ khoáng mới”Lần này thì không chỉ có Hồ Độc Lập ồ mà cả triều thần đều ồ lên như không tin vào tai mình, nếu thật như vậy, đâu cần phải bàn cải gì nữa một bên có thể tăng 5 thành 50% một bên có thể tăng 50 lần, việc này còn cần phải so sánh sao, ai cũng sẽ chọn 50 lần cần thần lúc nãy đứng ra ngăn cản khi nghe đến đây, liền biết mình bị mắc bẫy của hoàng đế lên 50 lần đấy, đấu lại sao, nếu nói Phạm Công Thiệu nói láo khai khống lên thì chẳng ai tin cả, nên nhớ lão là bậc thầy về việc này đấy, nếu không tin lão chẳng khác nào không tin tiên đế vậy. có người dám nói không tin tiên đế sao. Với lại họ là kẻ đứng đằng sau các mỏ quặng này đương nhiên là biết lời nói của Phạm Công Thiệu chẳng sai.“ Ha ha ha. Việc này vậy là rõ rồi không có gì bàn cãi ở đây nữa, trẫm quyết định làm theo cách của Thiệu ái khanh”Không kịp để cho đám quần thần kịp phản ứng hắn liền đưa ra phán quyết cuối cùng. Nhưng hắn lại một lần nữa phạm phải sai lầm trí mạng đó là quá khinh thường trí tuệ người chắc không còn hi vọng gì về việc làm cho Hồ Độc Lập rút lại ý chỉ, đám đại thần liền nhắm ngay vào các vị trí của ban khai thác khoáng dưa một hồi đấu trí đấu mưu cuối cùng Hồ Độc Lập mới giành được vị trí đứng đầu cho Phạm Công Thiệu nhưng phải nhượng bộ bổ nhiệm thêm ba vị trí phó do mỗi hệ phái một người và một số vị trí tăng cường quyền lực cho Phạm Công Thiệu, Hồ Độc Lập lấy cớ cho đổi tên thành cục tìm kiếm và khai thác khoáng sản. vì có thêm nhiệm vụ tìm kiếm nên Hắn trao cho Phạm Công Thiệu lệnh bài có thể tùy ý điều quân ở các châu huyện nhằm tìm kiếm và bảo vệ khoáng mỏ. Về danh nghĩa Hồ Độc Lập cũng chỉ giúp lão được đến đó, còn lại phải trông chờ vào bản lãnh của lão rồi, mong rằng hắn không phải thất của Phạm Công Thiệu kết thúc nằm ngoài sự suy đoán của tất cả mọi người, hủ tục tồn tại không biết mấy trăm năm nay chỉ đơn giản như vậy liền được giải quyết khiến ngta không nói được cái gì. Không bắt bẻ được chổ Công Thiệu đột nhiên lên chức còn đảm nhiệm là khâm sai đại thần, có lệnh bài điều động quân ở các huyện phủ, nắm trong tay thực quyền cực lớn, mặc dù chỉ là quân địa phương nhưng quân địa phương cũng là quân đấy. Đãi ngộ như vậy thật khiến nhiều người đỏ khi hoàng đế trao kim bài điều động quân đội cho Phạm Công Thiệu mọi người mới vỡ lẽ ra. Không phải tự dưng mà Phạm Công Thiệu đứng ra dâng tấu đấy, tự nhủ với mình rằng vị hoàng đế nhỏ này thật không đơn giản. không biết có người đứng sau bày kế cho không, dù thế nào cũng không nên khinh lần đấu trí đấu mưu này Hồ Độc Lập cảm thấy may mắn, may là đã có chuẩn bị từ trước đấy. Đang thở phào may mắn chợt có người đứng ra ý kiến. “ Bẩm Hoàng Thượng theo ý của cục trưởng Thiệu, phải sử dụng thợ chuyên đào mỏ, xét thấy đây là một lượng nhân công lớn, cần trả tiền công, hiện tại quốc khố khó khăn không biết lấy đâu ra tiền trả lương cho nhân công.” Hỏi rất đúng vấn đề nha, lại đúng trọng điểm, ngay cả Hồ Độc Lập hắn cũng vừa bất chợt nghĩ ra thôi đấy, tưởng rằng không ai nhìn ra, ai zè lại xuất hiện một người, lại còn khá trẻ, chỉ tầm hơn 30t mà thôi, đúng là nhân tài đâu đâu cũng có nha.“ Vị ái khanh này nói hay lắm, tạm thời trẫm sẽ bỏ tiền của mình ra vậy. không biết ái khanh là”Hồ Độc Lập ra ý hỏi tên.“Hạ Thần là Nguyễn Tông Phú là lệnh sử thuộc kim bộ ti xin ra mắt hoàng thượng , hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”Kim bộ ti là một trong 4 ti thuộc bộ hộ nhằm quản lý chợ búa, hàng hóa, kho tàng, chè muối. quản lý kim bội ti là một chủ sự, dưới chủ sự gồm mười lệnh sử. tóm lại là chức quan nhỏ trong số những người đang đứng đây.“ Tốt Lắm trẫm đã nhớ kĩ tên khanh”Hồ Độc Lập lấy làm vui mừng, người có được cái nhìn như vậy thật chắc phải là một người tài về thương mại. Hắn đang cần một người như vậy Hồ Độc Lập nói như vậy Nguyễn Tông Phú quả thật rất vui mừng rồi, được hoàng thượng nhớ tên rồi đấy, việc được đề bạt chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, tưởng đâu buột miệng nói ra làm lỡ kế hoạch của hoàng thượng, không mất đầu đã may, ai dè còn được khen tặng. Đến hắn cũng tưởng như đang mơ nhiên có không ít người ghen tị đấy, chỉ một câu nói bình thường vậy thôi mà, ta cũng nói được đấy, chỉ tại hắn nhanh miệng nói trước thôi…“ Còn vị ái khanh nào có tấu chương gì nữa không.”Vừa nói xong liền có một vị quan khá lớn tuổi đứng ra, hắn nhìn liền biết vị này là thượng thư bộ lễ Phan Huy Ích rồi.“ Rằm tháng này theo dự định sẽ tổ chức thi đình để tuyển chọn nhân tài cho quốc gia, nhưng hiện vẫn chưa có đề thi,thần kính xin bệ hoàng thượng ra đầu đề.”Ạc, biểu hắn ra đầu đề sao, chuyện này hắn chưa làm bao giờ nha, với lại hắn cũng đâu biết gì mà ra đề, phải xem lại đã. Hồ Độc Lập nghĩ nghĩ Nếu vận dụng cho tốt không khéo lại ra được một kết quả khả quan đấy, trong tương lai gần kề đây, chắc chắn phải cử một đám du học sinh ra nước ngoài học tập đấy, đám sĩ tử này không biết có dùng được không. Dù sao mình cũng không hi vọng lắm, nhưng cứ thử một chút xem sao’.“ Việc ra đề thi trẫm không may quên mất, nay được ái khanh nhắc nhở liền mới nhớ ra, nhất thời cũng chưa có ý gì hay, thi đình cũng phải mươi ngày nữa mới bắt đầu, như vậy đi, ngày mai trẫm sẽ trả lời chuyện này”.“ Nhân đây trẫm cũng muốn tổ chức thi võ trạng nguyên các khanh thấy vây có được không.”Sạc, chuyên hệ trọng như vậy mà vị Hoàng đế này nói quyên liền quên sao.“ Bệ hạ, thi võ trạng nguyên phải 5 năm mới tổ chức một lần, lần trước tổ chức cách đây chỉ 3 năm mà thôi”Có người sợ hoàng đế lại quên nên đứng ra Độc Lập chẳng biết có cái lệ này nhưng hắn không chỉ là muốn tìm võ trạng nguyên thôi đâu, mà còn có ý khác bởi vậy mặc kệ mấy năm thi một lần nhưng năm nay hắn phải cho thi đấy, hơn nữa năm nào cũng thi đấy.“ Các vị ái khanh, trẫm dự định sẽ thay đổi một chút, Thi võ trạng nguyên và thi đình sắp tới sẽ tổ chức cùng ngày, dời lại vào ngày 5 tháng giêng, nhằm tưởng nhớ đến chiến công đại phá quân thanh của Tiên Hoàng đại phá quân thanh ở Đồn Ngọc Hồi, Đống Đa.”Nói đến đây Hồ Độc Lập đứng đậy hướng ra ngoài mà vái một cái. Chúng triều thần cũng đồng loạt hướng ra ngoài quỳ lạy. không khí tĩnh lặng trong điện lại một lần nữa kéo đến tràn ngập, mọi người im lặng, kẻ lại tưởng nhớ đến những ngày oanh liệt ấy mà rơi Độc Lập nhìn thấy hết cả càng thầm bội phục Quang Trung, Chỉ ai ở trong hoàn cảnh của hắn mới biết chiếm được sự tin phục của đám đại thần này khó đến nhường nào. Sau một hồi bàn thêm ít chuyện nữa, Hồ Độc Lập liền cho bãi triều, đương nhiên không thể nào thiếu màn cụm ly cụm chén sau đó là biếu xén mang về rồi. không biết là có phải thói hư này là do bị Hồ Độc Lập tiêm nhiễm hay không mà hơn 200 năm sau cái bệnh này của đám quan lại nhà nước cũng không bỏ được. May mắn là lúc này chỉ mới dừng lại ở hũ rựu gói trà chứ chưa đến mức phong bì dày cộm như sau cũng nhờ vậy mà dần dà kéo dích khoảng cách quần thần lại gần với nhau không ít. Hoàng cung Phú Xuân, Điện Thái Hòa Vừa lên triều Hồ Độc Lập liền nói“ Chư vị ái khanh, Trẫm hiện tại có một chuyện không rõ, cảm thấy mơ hồ muốn mời các vị ái khanh thảo luận giải đáp giúp trẫm”.Trong điện yên tĩnh, các đại thần chờ đợi không biết hoàng thượng định hỏi vấn đề gì, mọi người trơ mắt nhìn.“ Là như vậy, hôm qua trẫm nằm mộng, mộng thấy một vị thần tiên nói cho trẫm biết, thiếc có thể tự mình nổi trên mặt nước, trẫm cảm thấy rất thần kỳ, lại không tin, nhưng lão thần tiên lại nói cho ta biết đây là chuyện có thể, còn trẫm lại cảm thấy không thể tưởng nổi. thiếc sao có thể tự mình nổi trên mặt nước, nghĩ đi nghĩ lại, cùng các vị ái khanh nghiền ngẫm vấn đề mà lão thần tiên đưa ra, các vị ái khanh có thể nói cho ta biết. điều này có thể làm được hay không?”Vấn đề Hồ Độc Lập vừa nêu ra khiến cả đại thần tròn mắt nhìn hắn, cái này tính là vấn đề gì cơ chứ, có ai không biết thiếc bỏ xuống nước sẽ chìm. Làm cho thiếc tự mình nổi trên mặt nước là điều không có khả năng, trực tiếp bỏ cục thiếc lên chiếc bè gỗ chẳng phải là có thể nổi trên mặt nước hay sao. Các bị đại thần ở bên dưới đều nói lên chuyện này không có khả năng,.“ chư vị ái khanh đều nói điều này là không thể, nhưng vị thần tiên kia nói cho trẫm biết điều này là có thể, hơn nữa còn khảng định chắc chắn, vậy không lẽ vị thần tiên ấy nói sai rồi sao.” Hồ Độc Lập làm ra bộ dạng khiêm tốn học hỏi.“ Chư vị ái khanh, thực ra trẫm cũng không hề tin tưởng có thể làm cho thiếc tự nổi trên nước. lão thần tiên nói không tin có thể làm thử, cho nên, chư vị ái khanh cũng thử xem có thể làm được hay không”Nói rồi vẫy tay cho người mang mấy tấm sắt được thợ dát mỏng cùng với một thùng nước dưới các vị đại thần đều ráng hai mắt lên nhìn, đây là chuyện trước nay chưa ai làm. Thiếc có thể tự mình nổi trên nước sao, điều này thật sự quá khó làm cho người tin tưởng mấy vị đại thần bắt đầu cầm lấy tấm thiếc cho vào thùng nước rồi thử. Sau một hồi“Bẩm hoàng thượng lão thần đã làm thử nhưng chẳng có cách gì làm cho thiếc có thể tự mình nổi trên mặt nước được.” Nói xong vị lão thần này còn chứng minh bằng cách nhẹ nhàng thả tấm sắt liền chìm nghỉm.“ Hoàng thượng lão thần cũng thử nhưng đều như vậy”“thần cũng thấy như vậy”“ Hoàng thương sắt không thể tự mình nổi được”“Đúng vậy thưa bệ hạ”.Phía dưới các vị đại thần đều nhao nhao nói ra ý kết quả thử nghiệm của mình. Tất cả đều nói không được. khong thể làm được. chẳng có cách Độc Lập cười nói “ Các vị ái khanh đều nói không thể nhưng chính miệng vị thần tiên ấy lại nói với trẫm là có thể đấy”.“ Bẩm hoàng thượng, không nên tin vào lời yêu ngôn. Điều này sao có thể, hắn chắc chắn là yêu ma, nói ra lời lẽ nhằm đầu độc hoàng thượng .”“ Đúng vậy, đó chắc chắn là yêu ma”“….. đây là lời nói hồ đồ của ma quỷ, bệ hạ không nên tin”Một đám quần thần đều phụ họa nói đó là lởi không nên Độc Lập tất nhiên đã có chuẩn bị từ trước, chỉ chờ đến lúc này, cùng thảo luận một chút kiến thức khoa học, dùng kiến thức khoa học để đả kích một chút cái thói không biết tiến tới, bảo thủ quan liêu của chúng quần thần.“ Các vị ái khanh đều nói không thể tin, nhưng vị thần ấy đã chứng minh rằng được, khiến trẫm hết sức bội phục”Hồ Độc Lập phất phất tay Một tiểu thái giám vội vàng bưng ra mô hình nhỏ của con thuyền được làm bằng sắt. sau đó đặt vào trong thùng nước, nổi bồng bềnh trong đại thần nhìn thấy đều há hốc mồm như không tin vào mắt mình. Điều kì lạ lại xảy ra trước mắt, chỉ mới trước đây giây lát họ còn đồng loạt lên tiếng phủ nhận triều thần rơi vào trầm mặc. một số người còn lại tự mình nhấc mô hình lên quan sát sau đó tự tay thả xuống nước kiểm chứng lại.“ Các vị ái khanh, các người còn cho rằng trẫm mộng thấy vị thần tiên ấy chính là yêu ma nói lời bậy.” Hồ Độc Lập cười cười rồi dưới các đại thần là một mảng yên lặng không có tiếng động nào, chẳng ai mở miệng nói một điều. Hồ Độc Lập trong lòng đắc ý nghĩ, các ngươi khinh ta còn nhỏ, không chịu phục, ta chỉ dùng một tí kiến thức vật lý cỏn con liền làm cho cả đám choáng váng, không dám hé nửa lời, dám không nghe lời, ta cho các ngươi tiếp tục choáng váng. Từ nay về sau còn ỷ thế lão thần, coi ta là trẻ con mà qua mặt thì coi lúc sau , các đại thần mới tỉnh ra, đây là thần linh báo mộng cho Hoàng Thượng đấy, cả đám đứng đực ra im lặng, người săm soi từng viên gạch nền, kể đi xét trần nhà.“ Ngoài ra khi trẫm hỏi vị thần nhân ấy làm thế nào để trị vì đất nước, khiến cho đại nam ta trường tồn, dân ta no ấm, các ái khanh có biết lão thần tiên ấy nói gì không .”Đây đúng là bom tấn rồi, là thần tiên chỉ dạy cho hoàng thượng cách an bang trị quốc đấy, đây là điều mà hầu hết các đại thần quan tâm nha. Mọi người sau phút giây sửng sốt liền tò mò.“ lời của thần tiên dạy, chúng lão thần ngu dốt sao đoán được, mong bệ hạ cho chúng thần được nghe lại”“ Vị thần tiên ấy dạy trẫm khá nhiều điều cần phải làm, trong đó có một điều quan trọng đó chính là dùng người”“ không biết thần tiên dạy bệ hạ dùng người như thế nào”“ Trẫm cũng hỏi vị thần tiên ấy một câu như vậy, lão thần tiên bảo trẫm phải nên dùng người tài đức.”“ trẫm lại hỏi thế nào là người tài đức, đến đây vị thần tiên ấy không nói gì mà chỉ đọc cho trẫm nghe một bài thơ”“ trẫm vẫn còn nhớ rõ, các vị ái khanh hãy nghe rồi góp ý cho trẫm”Các đại thần lần này đúng là kinh sợ rồi, đây là lời dạy của thần tiên đấy, tuyệt đối không nên xem thường. Hồ Độc Lập đọc "Đất có bốn phương Đông Tây Nam có bốn mùa Xuân Hạ Thu có bốn đức Cần Kiệm Liêm một phương thì không thành một mùa thì không thành một đức thì không thành người."Nghe đến đây không ít vị đại thần quên mất đang ở buổi chầu, không tự chủ được vỗ tay khen hay, lão thần tiên dạy thật chí lý. Đây chính là đại Độc Lập thấy vậy liền cười mỉm, Lời Hồ Chủ Tịch sao có thể sai được, ý mâý lão chỉ khen thừa.“ Các vị ái khanh, thấy lời dạy của lão thần tiên thế nào, liệu có gì không đúng”“ Thần thấy đây đều là lời vàng ngọc, không có chỗ nào không đúng, lại lập luạn khúc chiết, tuy đầy hàm ý nhưng dễ hiểu, quả khong hổ là lời lão thần tiên răn dạy”“.. thần cũng thấy như vậy”“.. đây quả là lời vàng ngọc, quả là lời dạy của lão thần tiên”“ Trẫm cũng thấy như vậy, để cho trẫm và mọi người khác cốt ghi tâm lời dạy của lão thần tiên, trẫm nghĩ nên treo 4 chữ cần kiệm liêm chính lên trên đại điện để lấy đó mà răn dạy mọi người, tiện thể thay tên điện này thành điện “ Cần Kiệm Liêm Chính””’.Chúng đại thần liền hiểu được ý của Hoàng Thượng, chính là từ nay về say trong điện sẽ treo lên một tấm bảng lớn ghi 4 chũ Cần Kiệm Liêm Chính, rồi đổi tên điện thành Cần Kiệm liêm chính, hình như đây cũng không phải là chuyện xấu, dù sao đây cũng là lời dạy tốt, lời vàng ý ngọc nhắc nhở mọi người cần kiệm liêm chính. Nên mọi người chẳng ai có ý kiến phản đối vì chuyện hôm nay mà trong một thời gian ngắn từ kinh thành sau đó lan ra cả nước, những từ nhưHoàng đế ..Thần tiên báo mộng…thiếc tự nổi trên nước… Thần tiên truyền dạy … Đề tài này liền trở thành sốt dẻo được nói đến nhiều nhất trong thời gian Kế tiếp chính là xử lý sự vụĐầu tiên là các nơi xin được cấp kinh phí nhằm đào kênh mương tưới tiêu, vụ vừa rồi do thiếu nước trầm trọng mà 1/3 diện tích đất canh tác bị bỏ hoang. Có địa phương bị bỏ hoang đến 2/3 đât đai vì thiếu mình mới xuyên qua có mấy ngày thôi mà đã giao cho mình cái đống hỗn độn thế này rồi. không biết cái đám lê trịnh trước đây ăn ở thế nào?Hắn nhìn xuống đám đại thần hỏi. “ các vị ái khanh, việc này nên giải quyết thế nào đây, cái này bộ hộ bỏ ra được bao nhiêu”“ Khởi bẩm hoàng thượng, bộ Hộ sợ còn không đủ tiền cầm cự đến năm sau. Lấy không ra được đồng nào hết. xin hoàng thượng thứ tội”Nếu xử tội lão xong mà bộ hộ có đầy bạc ta cũng làm rồi, không cần lão phải nói thừa, nhìn cái bản mặt xin tội của lão kìa, cứ trơ ra như khúc gỗ vậy, chẳng có chút bộ dán nào đang xin tội cả.“Nếu cấp, theo khanh cần bao nhiêu sẽ đủ”Câu hỏi quá khó rồi, đắp đê làm công trình thủy lợi, đây là công trình không đáy đấy, chỉ có thiếu, mãi chẳng bao giờ đủ cả, ngoài ra hằng năm còn phải được nạo vét, bồi đắp thêm. Dù cho mấy nghìn vạn đổ vào cũng chẳng xong lão ấp úng không biết trả lời ra sao. Hắn cũng chẳng muốn làm khó lão nữa nên nói.“Vấn đề này phải tìm cách khác giải quyết khác thôi. Từ thời nhà Trần đến bây giờ nước ta đã bao lần chăm lo đắp đê, song hạn hán lụt lội lớn bé không năm nào không có, giải quyết triệt để là việc không phải sức một ngày có thể lam được.”“ Trẫm nói như vậy không phải là có ý muốn bỏ việc làm thủy lợi, mà trẫm cần các khanh về suy xét thấu đáo vấn đề trên, hôm sau trẫm muốn nghe cáo kiến của các vị. Ai có thể tìm ra cách giải quyết vấn đề này, Trẫm ắt có thưởng lớn”.Chúng thần nghe vậy cảm thấy rất có lý, lại nghe nghĩ được cách ắt có thưởng lớn lại càng vui mừng trong lòng, quyết phen này về nhà phải tìm quyết tìm ra cách hay mới được. Vấn đề này tồn tại bao lâu nay vậy mà chưa ai nghĩ ra, nếu mình giải quyết được thì chẳng phải luu danh thiên cổ người là vậy, chẳng ai tụ cho mình là ngu dốt cả, chính vì vậy mà càng tự tin vào cái đầu của mình.“ Chúng thần lĩnh chỉ”Kế tiếp Phạm Công Thiệu đứng ra dâng tấuMọi người bắt đầu thấy lạ, chẳng phải vị công bộ ti này thường ngày vẫn nổi tiếng là kín miệng ít nói không tranh với đời sao, đột nhiên hôm nay lao ra xin dâng biểu. chuyện lạ lúc nào cũng có, nhưng hôm nay đặc biệt nhiều Độc Lập đương nhiên cũng giả bộ ngu, lấy làm bất ngờ nói.“ Vị ái khanh này có vấn đề gì cứ mạnh dạn tấu lên”.“ Thưa Hoàng Thượng, hiện tại đất nước dang cần rất nhiều nguyên liệu như vàng bạc, đồng thiếc, nhằm đúc súng, làm tiền chế tạo vũ khí cương bị, làm nông cụ sản xuất. Đại nam ta mặc dù nổi tiếng có nhiều khoáng sản, nhưng hiện tại đa số kim khí đều phải nhập lậu từ nhà thanh, kho bộ hộ thiếu thốn nguyên liệu, thần nghĩ nên chú trọng việc khai khoáng mà theo thần thấy có những điều ta phải gấp rút làm như tiên phải cho người tiếp tục tìm kiếm các mỏ khoáng sản mớiThứ hai phải thu hồi toàn bộ các mỏ khai thác lậuThứ 3 cần phải có một ban đứng ra chuyên trách việc này mà không phải qua nhiều bước trung gian gây thất thu không đáng, tránh nhiều kẻ vu lợi làm cànThư 4 cần phải tuyển chọn người có khả năng có sức khỏe chuyên làm thợ mỏ, tang thêm đãi ngộ, làm cho họ hứng thú làm việc, tăng năng suấtThứ 5 cần cải tiến công cụ để tang hiệu quảĐây chính là lời tâm huyết của thần xin bệ hạ nghe theo”Các đại thần bắt đầu từ ngạc nhiên chuyển sang sửng sờ không giám tin vào mắt mình nữa như vậy mà hắn cũng giám nói ra sao. Như vậy chẳng khác nào tự đẩy mình vào đích ngắm của người khác, bộ tên này bị bệnh nên nói nhầm hay chung tất cả mọi người đang nhìn lão như nhìn một kẻ sắp chết, cũng có người đồng tình, kẻ thương hại cũng có. Song chẳng ai tin tưởng năm điều trên mà hắn đưa ra có thể thực phản ứng của các triều thần Hồ Độc Lập có chút chột dạ, có lẽ việc này đưa ra có chút hơi sơm, nhưng lại không thể không đưa ra nha. Quân sựXuyên Không Nguồn đàn truyện 284,287 Đang cập nhật 031429 28/09/2016 Đánh giá từ 62 lượt Nếu là một độc giả yêu thích đọc truyện, thích khám phá những điều mới mẻ, những điều thú vị, thích tìm hiểu lịch sử lại có những suy nghĩ sáng tạo thì hẳn bạn sẽ rất hứng thú khi đọc truyện Nước Lạc Việt Ở Thế Giới Mới, đây là một truyện khá hấp dẫn và lý thú từ chính trong cách xây dựng tình huống và kể chuyện của tác giả. Không phải là câu chuyện lịch sự chân thực nhưng đây là chuyện được viết lại với màu sắc khác, lạ nhưng cũng sống cũng là truyện xuyên không đầy sức hấp dẫn, với tình huống truyện thật oái oăm nhưng thật bất Độc Lập mở dần hai mí mắt, lờ mờ trông thấy khuôn mặt lạ lẫm đang lo lắng nhìn mình. Đây là đâu! nhìn lạ quá! sao lại có người mặc đồ cổ trang đây, mình đang ở đâu vậy, . Chớp chớp mắt thêm vài cái rồi chậm rãi mở ra, trong đầu nhanh chóng hình dung lại mọi chuyện. Một cơn đau nhói truyền thẳng lên đầu, bất giác hắn bật tiếng kêu “Á a hừ’’.Người đứng cạnh giường kêu lên với giọng ẻo lả tràn ngập sự lo Hoàng thượng, hoàng thượng ngài bị, ngài bị… như quá lo lắng làm cho hắn muốn mở miệng cũng trở nên lắp bắp xen lẫn sự kinh hãi. -Ngự y mau mau ngự y, nhanh, nhanh, là truyện với những điều thân kỳ trong lịch sử, là tác giả là nhân vật cầm tay dệt nên bức tranh mới trong những trang vàng của lịch sử, độc lạ và cũng đầy màu sắc. Đọc truyện để thấy hết những điều thần bí này, đọc để đồng hành cùng thời gian, cùng chuyến hành trình và cùng đi tới. Bạn cũng có thể theo dõi những truyện khác cùng thể loại như Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc, Thiện Xạ Nhà Thanh,... Ba tháng kể từ ngày hắn về đến mảnh không gian này. Ba tháng thời gian đủ cho một kẻ mới đến hiểu biết hơn về những thứ xung quanh, tập làm quen với cuộc sống mới. Trong phòng làm việc, Quang Toản cùng thái úy Trần Văn Kỷ bàn chuyện. Khi nhắc đến Trần Văn Kỷ không thể không nói đến sự nhạy bén của con người này. Là quân sư số một dưới trướng Quang Trung , người bày ra sách lược thu phục Bắc Hà cả đất lẫn con người. Nguyễn Thiếp, Phan Huy Ích, Ngô Thì Nhậm, Nguyễn Thế Lịch đều do ông giới thiệu cho Quang Trung. Quang Trung dựa vào đó mà ra sức mời gọi bọn họ ra làm quan, vừa có người tài giúp sức lại được tiếng chiêu hiền đãi sĩ, phải nói đó là chuyện trọng cả đôi đường. Trần Văn Kỷ có tài Quân Sư giỏi rất được Quang Trung trọng vọng, không ngoa khi ví ông đối với quân Tây Sơn như Nguyễn Trãi trong lòng quân Lam Sơn vậy. Đến ngay trước khi mất Quang Trung còn để ông ta làm phụ chính đại thần cho Quang Toản. Đủ thấy ông ta được coi trọng như thế Hoàng Thượng! Bên cạnh ngài có phải đang có mấy người học chữ mới gì đó?- Hóa ra Kỷ ái khanh cũng biết việc này? Ái khanh đối với chuyện đó có cái nhìn ra sao?Hắn dạy chữ quốc ngữ cho người khác ở trong cung dù không rêu rao nhưng cũng không phải bí mật gì. Cứ ngỡ sẽ chẳng có ai để ý,Trần Văn Kỷ nhắc đến hắn có chút thấy mình sai chuyện gì đó Hoàng Thượng! Ngài định phổ biến loại chữ này sao? Điều đó vào lúc này là hoàn toàn không được Năm xưa chẳng phải tiên hoàng cũng coi trọng phổ biến chữ Nôm đấy thôi, có gì không ổn. - hắn hỏi lại- Đúng vậy! Tiên Hoàng năm đó cho phổ biến chữ Nôm, khi chữ Nôm đã lan rộng khắp, việc nâng cao địa vị chữ Nôm chỉ còn thuận lý thành chương nước chảy thành sông. Loại chữ Bệ hạ đưa ra thần đã tìm hiểu,nó hoàn toàn mới lạ, không giống như trước. Việc gì cũng cần thời gian, ngài không nên vội như vậy, lại càng không nên làm kẻ đi đầu truyền bá Trần văn Kỷ nói, hắn đúng thấy mình đã quá ảo tưởng trong chuyện này rồi. Mục tiêu xóa mù chữ khiến hắn vội vàng muốn đưa hệ thống chữ cái latinh vào. Đúng ra việc gì cũng cần thời gian chín muồi, không nên đốt cháy giai đoạn, lại không thể là người khởi xướng đi đầu. Haiz thật không dễ ah! Xem ra phải tìm cách khác. Thấy hắn mặt mày ủ rũ tiếc nuối, Trần Văn Kỷ liền Chẳng phải Bệ hạ đang chuẩn bị dựng lập tân quân đó sao? Nếu bắt đầu từ đây cũng là một phương án không Toản nghe đến đó tinh quang trong đầu chợt lóe. Hay a! Có thể bắt đầu từ tân quân, một giải pháp không tệ chút nào. Phổ biến kí tự latinh vào trong quân, kèm theo việc phát hành sách báo, lúc vô tình tạo ra sự chú ý cho dư luận. Con người có thiên tính tò mò, cái gì càng bí mật lại càng muốn biết. Hắn hoàn toàn có thể lợi dụng cái thiên tính này , kết hợp trong tối lẫn ngoài sáng, tin rằng sẽ tạo được hiệu quả mong Quân sư nhắc trẫm ý thật khéo, quả không hổ danh Hoàng Thượng quá khen, cũng là do Hoàng Thượng anh hai quân thần giúp nhau tự tâng bốc, lão Phúc bên cạnh nghe thấy sắp muốn phun ra hết bữa sáng, thật … thật.. mặt quá dày rồi .. dày đến mức không có gì để Quân sư nếu đã tìm hiểu qua chuyện chữ viết, vậy cũng biết nó từ đâu mà ra rồi. Điều trẫm muốn nói ở đây là chúng ta biết gì về người tây dương? Hàng năm vẫn có thuyền của họ vượt biển đến buôn bán với ta. Họ lên đất ta truyền đạo, trong khi đó chúng ta chẳng hay biết gì về họ. Khanh cũng thấy những đồ vật mà họ mang đến như thiên lý kính ống Nhòm đồng hồ, lưu ly… hỏa thương. Đều là những vật dụng tinh xảo, thợ ở ta chẳng ai chế ra được, còn chưa kể đến thuyền của họ rất lớn, có thể vượt hải vực mênh mông đến đây cũng là chuyện đáng nể. Trẫm muốn cho người qua họ tìm hiểu tình hình, thậm chí muốn kết giao văn Kỷ nghe đến đây liền biết Quang Toản muốn làm gì rồi, nếu người khác còn lấy làm lạ nhưng đối với ông đây là chuyện bình thường. Việc một quốc gia muốn kết bang giao với bên ngoài không có gì quá khó hiểu. Bình thường Đại Việt cũng không phải chưa từng làm như vậy. Lúc này trong nước đã có hiểu biết qua lại với các quốc gia ở hải ngoại như Nhật, Chà Và Gia-Va việc làm ăn buôn bán đôi bên xảy ra khá thường Hoàng Thượng định mở bang giao với người Tây Dương? - Không chỉ kết bang giao mà còn muốn đưa người sang học ở bên đó. Quân sư còn chưa biết, ở ngoài kia đại dương họ cũng có những quốc gia giống như ta và nhà Thanh vậy, thậm chí kỹ thuật họ đã hơn hẳn bên ta. Nhìn những chiếc thuyền lớn của họ là Toản chỉ nói đến việc kết giao bang. Trần văn Kỷ dư thừa điềm tĩnh để chấp nhận song khi hắn nói muốn đưa người sang bên đó học, lão thật mất sự bình tĩnh vốn có rồi. Nếu chẳng phải thời gian này Quang Toản biểu hiện ra những hành động sáng suốt thuyết phục niềm tin của lão, coi chừng lúc này lão đã tưởng hắn bị bùa Toản biết để đưa người ra nước ngoài học tập vào lúc này là chuyện vô cùng khó khăn, Muốn làm được chuyện đó cần phải có người ủng hộ, người này phải có đủ tiếng nói và danh vọng trong triều, Không ai khác ngoài Trần Văn Kỷ. Với lại hắn nghĩ, thuyết phục ông ta là dễ một hồi nước bọt thổi phồng đám người tây dương, nhất là về sự giàu có xa hoa của họ. Quang Toản cảm thấy việc lấy thành tựu khoa học kỹ thuật ra để dẫn chứng với đám quan lại trong nước là kém thông minh. Hắn đổi sách lược bằng cách tuyên dương về những thành thị đông người nơi có những tòa nhà cao ngất, sự giàu có.. những vùng đất đầy mỏ vàng…nơi có những quý cô chân cực dài và đa tình… anh đang nổ mà, không có thật đau nhá. Quả nhiên hấp dẫn được Trần văn Chuyện này thành công hay thất bại đều trông chờ vào cả Quân Sư. Việc chọn sứ đoàn cũng giao cho khanh, chớ phụ lòng Hoàng Thượng! Còn việc đem người qua đó học, với chuyện đi lại, không biết…Nghe đến đây Quang Toản biết lão muốn hỏi vấn đề gì Việc đi lại trẫm đã có tính toán, Quân sư cứ yên tâm lo chuyện của mình. Cuộc thi đình vừa rồi tuyển ra được không ít người.. khanh coi đó mà đấy lão mới biết lý do tại sao kỳ thi này lại chọn nhiều người như vậy, không ngờ Hoàng Thượng đã có chuẩn bị âm thầm từ trước. Trần Văn Kỷ không phải thuộc tóp người cổ hủ, khả năng thích ứng cao hơn kẻ khác nhiều. Lão vẫn băng khoăng trong lòng chuyện đi lại. Ra biển lớn với những con thuyền hiện có là không thể nào đấy. Thấy được sự băng khoăng của lão, Quang Toản biết phải tốn một phen giải thích nữa rồi! Cũng không sao, việc cho lão biết cũng không có gì không Trẫm đã liên hệ với đám thương buôn người tây dương. Định mua lại thuyền lớn của họ, thậm chí cả thủy thủ đoàn. Khi họ về nước ta cũng đi theo cho an Toản dự định thương lượng với đám thương đoàn mua lại một vài chiếc nhằm phục vụ cho nhu cầu đi lại trước mắt. Tương lai ngắn về sau còn phải xài thuyền mua dài dài. Việc giao thương với bên ngoài không thể thiếu việc đặt quan hệ ngoại giao đi kèm. Tuy rằng sẽ trở thành tâm điểm chú ý của đám phương tây, nhưng cũng là cách quảng bá nhanh nhất để ngày càng có nhiều thương thuyền cập bến Đại Việt. Đám châu Âu lúc này còn đang quá nhiều việc phải lo, hơn là tìm ai đó bên kia đại Dương để khai chiến. Mối nguy hiểm sẽ có, nhưng chắc là không phải bây pháp cuộc cách mạng tư sản nổ ra, Napoleon giành được chính quyền, các quốc gia xung quanh sao chịu ngồi yên nhìn nước Pháp lớn mạnh. Trong thời gian tới sẽ có không ít cuộc chiến bởi phe liên minh do Anh đứng đầu nhằm vào Pháp, Châu Âu ắt hẳn gặp một phen bận rộn. là khoảng thời gian vàng cho Đại Việt rảnh tay hoạt động ở phương Toản tin chắc người Châu Âu sẽ không ngần ngại dang cánh tay đón sứ đoàn Đại Việt, khi Đại Việt không đến với họ bằng tay không, mà đem đến cho họ một thị trường đầy tiềm năng, nơi đặt chân vững chắc ở Phương Đông, cộng thêm những khoản mua bán với con số này lão Phúc mang theo bộ dáng hớt ha hớt hải chạy vào, vừa nhìn là biết sẽ có Bẩm Hoàng Thượng! Có vị pháp sư Tây Dương tên Sơn dẫn theo ba người nữa xin Đến thật đúng lúc ah. Quang Toản trông chờ lão ta rất lâu rồi đấy! - Nhanh cho họ vào! – hắn quay sang nói với lão PhúcChỉ trong chốc lát trong phòng làm việc của Quang Toản đã có thêm bốn người, qua lời giới thiệu trung gian của linh mục Sơn, Người đàn ông da trắng đầu đội bộ tóc giả khá cầu kì cộng thêm chiếc mũ vành rộng, đang đứng phía bên phải ông ta tên là Simth Amine, người của dòng họ Smith phụ trách chuyện thương mại vùng Đông Ấn, có thể xem ông ta là ông chủ của đoàn thương buôn này. Nhà Smith có một đội buôn khổng lồ với cả trăm chiếc thương thuyền lớn, việc làm ăn của họ trải dài khắp các vùng biển, ở đây là những vùng biển đã được biết đến. Phía sau Smith Amine là tùy tùng của ông ta, một người thư ký ăn mặc khá lịch sự, nhã nhặn, còn người kia giống một tay đầu bếp hơn, đó là theo cách nhìn của hắn,- Xin ra mắt quốc vương Bệ Hạ, thật hân hạn được gặp ngài một lần nữa. Xin giới thiều với ngài, đây là ông Smith Amine ông chủ phụ trách thương mại nhà Smith tại khu vực Đông Ấn, phía sau là hai tùy viên của ông ấy- Xin Chào Ngài Quốc Vương ……….. - ông Smith Amine nói một tràng tiếng anh, Quang Toản nghe chữ được chữ mất, khả năng nghe anh ngữ của hắn vốn không Ông ấy nói “ rất lấy làm vinh dự khi được diện kiến ngài. Mông rằng sẽ được ngài giúp đỡ trên vương quốc xinh đẹp này” ông ấy cũng khá bất ngờ vì tuổi tác của Linh mục Sơn trở thành người phiên dịch cho cuộc nói chuyện- Chào đòn ông Smith đã đến với vương quốc của ta- Quang Toản nói bằng một câu tiếng rằng khả năng nghe hiểu của hắn về tiếng Anh khá kém nhưng với sự hỗ trợ của linh mục Sơn khiến hắn có thể giao tiếp bằng Anh ngữ một cách đơn giản. Điều này làm cho Sơn và Smith Amine cảm thấy ngạc nhiên, hai bên tiếp tục trò chuyện với nhau bằng tiếng anh. Quang Toản “ nói chuyện” khá mỏi tay làm quan hệ hai bên cởi mở không ít. Lúc này mới đi vào chủ đề Lần này thương thuyền của ông có bao nhiêu chiếc cập bến chỗ chúng ta- Thưa quốc vương thông thái! Xin cho tôi được gọi ngài như vậy để thể hiện sự kính trọng nhất. Lần này thương đoàn của tôi có sáu chiếc đến trên Vương Quốc của ngài. Tôi sẽ rất vui khi được phép…- Trẫm cũng vui vì chuyện đó! Ta muốn mua lại của ông hai chiếc trong số đó, ý ông ….?- Ngài cũng biết đấy, thuyền của tôi chất khá đầy hàng….Quang Toản đã tính trước chuyện bị từ chối như vậy, kể ra cũng không trách họ được. Để mang một chiếc thuyền từ Anh qua đến Đại Việt vào lúc này ít nhất cũng cần sáu đến bảy tháng, chưa kể gia trị hàng hóa mà mỗi con tàu mang về xa hơn giá trị để mua một chiếc tàu. Hắn ta không muốn bán cũng là điều đương nhiên. Quang Toản xem ra phải đưa một chút bánh ngọt rồi. Đám tư bản này không gì ngoài tiền và Một chiếc thương thuyền, đổi lại thương đoàn nhà Smith sẽ được miễn thuế năm năm khi đến buôn bán trên vương quốc của ta. Đương nhiên ta sẽ trả tiền cho con tàu. Ông xem chỗ ta có tơ lụa chất lượng như vậy, chắc chắn sẽ làm ông hài lòng Toản vừa nói vừa cho lão Phúc đưa ra một vài xấp lụa mua ở của hàng Lão Viễn lúc trước, vải lụa của nhà Thanh chắc chắn không có đường vân đều như của mấy xấp lụa này. Khi ông chủ nhà buôn Smith Amine nhận lấy đã tỏ ra khá hài lòng, lão ta không phải là kẻ không biết nhìn hàng. Việc miễn thuế năm năm không đủ thu hút Smith Amine vì trong năm năm đó tối đa thương thuyền của ông ta chỉ đến được khoảng vài chục lần là cùng. Số tiền đóng thuế cho những lần đó không đủ làm cho ông ta thấy “xót”. Cái thu hút ông ta nhất chính là tơ lụa ở cửa hàng Phan Quốc vương thông Thái. Thật bất ngờ!. Chuyện ngài muốn mua một trong số những con tàu của tôi, có thể bàn bạc lại. Ý tôi là chuyện này hoàn toàn có thể được. Chuyện tiền trả cho con tàu là không cần thiết, tôi muốn được độc quyền với mặt hàng tơ lụa trên Vương Quốc của này không ngờ đánh chủ ý đến việc lấy một con tàu đổi lấy độc quyền tơ lụa, nếu như với tình hình sản xuất tơ lụa hiện tại, Quang Toản có vẻ được lợi với quyết định này, nhưng về lâu dài lại không được. Chưa nói đến việc lời lỗ, chỉ nói đến chuyện buôn bán độc quyền sẽ dẫn đến việc trở thành sân sau của nhà Smith, việc ép giá có thể xảy ra. Độc Quyền dẫn đến các đội thương buôn khác không có nhiều cơ hội đặt chân đến Đại Việt buôn bán. Đây là điều đi ngược lại mong muốn của Quang Toản, hắn sao có thể chấp nhận.

nuoc lac viet o the gioi moi